🐽 Thơ Dịu Dàng Và Nhẹ Nhàng

Kết hợp với mạch cảm xúc tự nhiên, nhẹ nhàng. Y Phương đã thành công khắc sâu trong tâm khảm bạn đọc về những bài học quý giá mà ông đã nhắn nhủ tới con đồng thời cũng là gửi gắm tới bạn đọc về tình yêu quê hương, Tổ quốc và phẩm chất đáng quý của dân Đôi mắt nên nhẹ nhàng với những đường nét mảnh. Không nên kẻ dày bầu mắt, điều đó sẽ làm biến mất nếp mí, khiến mắt bạn trông sụp hơn. Tips để cho các nàng mới tập tành đánh mắt được "nghệ" hơn đó chính là hãy kẹp và chuốt mi mắt cong trước khi đánh phấn mắt. Một tâm hồn phóng khoáng của nhà thơ nhưng lại đầy nỗi lòng. Với bóng dáng của vị khách đường xa cùng chiếc áo trắng trong sương khói phủ mờ khiến thi nhân tiếp tục đắm chìm trong nỗi mơ màng. Khung cảnh hiện lên khá nhạt nhòa, hư ảo. Người khách kia đến rồi lại đi trong nhẹ nhàng, lùi dần trong sương khói, mờ dần không rõ nét. Nhìn chung, những người cung Cự Giải có tính nết dịu dàng, sống nội tâm và thường hay che đậy cảm xúc của mình. Trong họ dường như có một sự cân bằng giữa tình cảm và lý trí, mạnh mẽ và nhu mì. Vì điều này mà đôi lúc mọi người cảm thấy cuộc sống của Cự Giải khá tẻ nhạt, vô vị. Những cô gái Cự Giải rất tinh tế, nhạy cảm và dịu hiền. Bằng cái hay cái đẹp của bài thơ " Duyên" tác giả mang tới cho người đọc người nghe những cung bậc của buổi mới quan nhau. Trước hết cái hay cái đẹp của bài thơ Duyên được thể hiện qua hình ảnh của một buổi chiều thu vô cùng ướt át và lãng mạn. "Chiều mộng Từ bao lâu nay, chiếc nơ luôn gắn liền với sự ngây thơ, dịu dàng. Khi chi tiết này được kết hợp trên chiếc váy xòe sẽ khiến tổng thể trở nên nhẹ nhàng, bay bổng và đầy quyến rũ. - Đầm xòe xếp ly Bài thơ nhẹ nhàng đến với trái tim người đọc còn bởi những giá trị nhân văn, giá trị truyền thống dân gian từ ngàn đời nay. Hơn nữa nó không chỉ là một giọng thơ dịu dàng, đằm thắm, mà còn đọng lại triết lý nhân văn của tình mẫu tử. Với những nàng thơ nhẹ nhàng, nữ tính thì mái tóc uốn lượn sóng bay bổng vô cùng phù hợp. Khánh Linh đã rất khéo léo khi biến hóa mái tóc ngắn với nhiều phong cách khác nhau. Từ cô nàng cá tính với tóc búi đến cô gái yểu điệu với tóc uốn bồng bềnh. Giải thích trong văn nghị luận là làm cho người đọc hiểu rõ được tư tưởng, đạo lí, phẩm chất, quan hệ cần được giải thích nhằm nâng cao nhận thức, trí tuệ, bồi dưỡng tâm hồn, tình cảm.-. Cách giải thích: Tìm đủ lí lẽ để giảng giải, cắt nghĩa vấn đề đó ojlYd. Có lẽ vì người xưa từng nói “Thu là thơ của đất trời, thơ là thu của lòng người” mà mùa thu đã trở thành một trong những nguồn cảm hứng văn chương đặc biệt của biết bao thi sĩ. Từ nền văn học trung đại xa xưa, độc giả đã bắt gặp bóng hình mùa thu ẩn hiện qua chùm thơ của Nguyễn Khuyến với hình ảnh đặc trưng trong Thu Điếu “Ao thu lạnh lẽo nước trong veo/ Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo”. Những hình ảnh đặc sắc về mùa thu đó còn được xuất hiện trong nhiều bài thơ hiện đại, tiêu biểu là Xuân Diệu với Thơ duyên và Đây mùa thu tới, Tiếng thu của Lưu Trọng Lư hay Hoa cỏ may của nữ nhà thơ Xuân Quỳnh. Tuy nhiên, mùa thu trong những bài thơ ấy dường như đã sớm được định hình với trạng thái ổn định, tồn tại một ranh giới rõ rệt phân chia giữa hai khoảnh khắc thời gian thu – hạ. Tuy nhiên, đến với Sang thu của Hữu Thỉnh, cách lựa chọn thời gian miêu tả đã khác khi ranh giới giữa hai mùa trong thơ thật mơ hồ. Chính cái sự ảo mộng ấy đã chuyên chở hồn thu đến với người đọc bằng con đường “thu” nhất. Hữu Thỉnh là ngòi bút của sự mong manh và khó nắm bắt Nhà thơ Hữu Thỉnh sinh năm 1942 trong một gia đình nông dân truyền thống Nho học nhưng phải trải qua thời thơ ấu không dễ dàng, ông chỉ được đi học sau khi nền hòa bình lập lại. Tác giả bén duyên với văn chương khá sớm, ông đã soạn kịch và đi viết kịch từ khi học lớp tám. Sau này tham gia bộ đội, nhà thơ cũng tham gia nhiều hoạt động liên quan tới văn chương nghệ thuật. Bao trùm lên những sáng tác của nhà thơ Hữu Thỉnh là nguồn cảm hứng sâu sắc về đất nước Việt Nam anh hùng và số phận của con người cá nhân với bao cảm xúc đời thường giản dị. Ông đã “đưa thơ về với cuộc sống thường nhật”, khám phá những điều mong manh nhất, những biến chuyển tế vi nhất ẩn giấu trong bao khoảnh khắc đời thường bằng sự suy tư, chiêm nghiệm từ tận đáy lòng. Với tấm lòng rung cảm của một ngòi bút có kinh nghiệm, nhà thơ đã tập trung đi sâu khai thác cái hay, cái đẹp ẩn hiện trong những điều giản đơn nhưng đầy mới mẻ và độc đáo thường ngày. “Tác phẩm nghệ thuật luôn được xây dựng từ những vật liệu mượn ở thực tại, nhưng nhà văn không chỉ muốn ghi lại những cái đã có rồi mà còn muốn nói một điều gì mới mẻ.” – Nhà thơ Nguyễn Đình Thi từng nêu quan điểm của mình về một tác phẩm nghệ thuật đích thực Góc nhìn mới mẻ của nhà thơ Hữu Thỉnh được thể hiện qua việc luôn cố gắng khai phá ra bao điều mới lạ tiềm tàng trong những thi liệu dân gian quen thuộc, khiến những trang thơ thấm đẫm tính cổ điển nhưng cũng đầy cách tân độc đáo. Nhà thơ Hữu Thỉnh đặc biệt quan tâm đến sự mong manh và khó nắm bắt Ông là người thi sĩ của những áng thơ đầy ma lực, lôi cuốn người đọc bước vào thế giới văn chương thơ mộng mà giàu chất triết lý, chiêm nghiệm, điều được nhà thơ thể hiện bằng tấm lòng mộc mạc và chân tình của mình. Nhà thơ Hữu Thỉnh chủ yếu làm thơ với các tác phẩm chính như Âm vang chiến hào, Từ chiến hào tới thành phố hay Bé Hoa ra đời, ngoài ra nhà thơ còn viết bút ký văn học và báo. Những biến chuyển tinh vi khi đất trời bước vào mùa thu Sang thu là một trong những bài thơ làm nên tên tuổi của Hữu Thỉnh khi khắc họa lại bức tranh giao mùa nhẹ nhàng hạ – thu bằng dòng cảm xúc bâng khuâng và sự rung động mãnh liệt của chính tác giả. Những thay đổi tế vi của đất trời trong khoảnh khắc chớm thu Bài thơ được viết vào mùa thu năm 1997, dấu mốc đặc biệt được nhà thơ gọi là “mùa thu đầu tiên của người lính khi bước ra khỏi chiến tranh”. Thời điểm này đã đánh dấu bước ngoặt của cuộc đời chính tác giả, một cựu binh nói riêng và đất nước Việt Nam nói chung. “Suốt ngày, người lính trong thời chiến phải đối diện với tiếng súng nổ, tiếng bom rơi và tiếng động cơ phản lực… Chính vì vậy, mà có lúc nào không phải nghe những âm thanh ấy thì quả là quý giá vô cùng.” – Nhà thơ Hữu Thỉnh từng chia sẻ Theo nhà thơ, chìa khóa để người đọc giải mã tác phẩm Sang thu là ở cuối bài thơ, nơi ông đề “Thu 1977”. Khoảnh khắc ấy như kí hiệu đặc biệt của Hữu Thỉnh, đánh dấu về một thời kỳ lịch sử chiến tranh cam go đã trôi qua. Mở đầu tác phẩm, nhà thơ Hữu Thỉnh đưa độc giả bước vào khúc giao mùa nhẹ nhàng với những biến đổi kỳ diệu của thiên nhiên khi bắt đầu vào thu. Tất cả các giác quan được đánh thức bằng sự phảng phất của hương ổi. “Bỗng nhận ra hương ổi Phả vào trong gió se.” Nếu như Nguyễn Bính nhận biết mùa thu qua “mùi hoa thiên lý thoảng hương đưa” trong Chiều thu, Nguyễn Đình Thi với “gió thổi mùa thu hương cốm mới” thì Hữu Thỉnh lại sử dụng hương ổi như một tín hiệu đặc trưng của chớm thu. Hương ổi phảng phất trong làn gió heo may nhè nhẹ khiến tác giả giật mình mà thốt lên “bỗng nhận ra”. Từ “bỗng” khắc họa rõ nét sự ngạc nhiên, ngỡ ngàng của nhà thơ khi mùa thu đã về. Trong trạng thái giao thoa giữa cái oi nồng và dịu nhẹ, dấu hiệu nhận biết mùa thu đến cũng thật nhỏ bé. Có lẽ, chỉ khi nhà thơ lắng mình lại sau những phút giây bộn bề, ông mới ngỡ ngàng nhận ra mùa thu đã đến tự bao giờ. Mùi hương ngòn ngọt phảng phất trong không khí của những trái ổi đầu mùa hòa quyện cùng sự vận động khe khẽ của làn gió se được gợi lên rõ nét qua hai chữ “phả vào”. Nhà thơ thật tài tình khi cảm nhận được sự chuyển biến bé nhỏ lúc đất trời thay lớp áo mới. Hương ổi và gió se là những thứ vô hình, trừu tượng nhưng dưới ngòi bút Hữu Thỉnh, chúng lại hiện lên một cách sống động. Trong cái dư vị ngây ngất của hương ổi quyện hòa trong làn gió heo may đầu mùa, bức tranh mùa thu được tác giả khắc họa còn xuất hiện hình ảnh những giọt sương thu trong trẻo ban mai. “Sương chùng chình qua ngõ.” Trong Thu của Huy Cận, giọt sương ban mai hiện lên với sắc thái “nặng gieo đầu tre” có phần nặng nề thì ở Sang thu, độc giả lại bắt gặp vẻ đẹp làn sương mỏng manh mà nhẹ nhàng, “chùng chình” mà chậm rãi. Màn sương được miêu tả qua từ láy gợi hình “chùng chình” kết hợp với biện pháp nhân hóa đã thể hiện bước đi chầm chậm mà nhẹ nhàng của mùa thu, vương vấn dấu chân trong từng ngóc ngách nhỏ. Bước chuyển giao “chùng chình” ấy gợi ra sự lay động nhè nhẹ của thiên nhiên cây cỏ, nét vô tư lự trong những bước chân dịu dàng và cả cái buồn man mác nơi làng quê nhỏ thanh vắng. Hương ổi phảng phất trong không khí, những giọt sương giăng mắc khắp ngõ nhỏ, đó là những tín hiệu thể hiện mùa thu đang đến thật gần. Có lẽ vì vậy mà nhà thơ Hữu Thỉnh đã bất ngờ thốt lên “Hình như thu đã về.” Trong câu thơ đầu, tác giả giật mình khi nhận ra những “dấu vết” mờ ảo mà “nàng thu” vô tình để lại. Đến bây giờ, ông tiếp tục ngạc nhiên thốt lên “Hình như thu đã về”. Một sự bất ngờ mà dường như đã được nhà thơ chờ đợi từ lâu trước đó. Từ “hình như” diễn tả sự ngỡ ngàng mà ngờ ngợ, chưa dám tin nhưng đến với những câu thơ tiếp theo, bức tranh chớm thu hiện lên thật rõ nét. “Sông được lúc dềnh dàng Chim bắt đầu vội vã.” Không gian bức tranh thu được tác giả mở rộng về cả chiều rộng, chiều cao và chiều dài, từ nơi làng quê nhỏ hẹp vươn lên vùng sông nước rộng lớn, từ hương thơm quẩn quanh trong khu vườn lan ra những ngoại cảnh bên ngoài. Sự vận động của thiên nhiên, đất trời được nhà thơ Hữu Thỉnh để ý thấy cũng đã phần nào ảnh hưởng tới cảm xúc của tác giả. Cái bỡ ngỡ phút ban đầu nhường chỗ cho rung cảm mãnh liệt trước thiên nhiên chớm thu. Dòng sông sau bao lần hứng chịu những cơn mưa rào xối xả của mùa hạ, cuối cùng cũng “được lúc dềnh dàng”. Cái “dềnh dàng” của con sông ấy đầy lững thững, nhẹ nhàng như tâm thế của “người khách bộ hành phiêu lãng”. Trái ngược với dáng vẻ chậm chạp của dòng sông thu, nhà thơ đã sử dụng phép tương phản để khắc họa hình ảnh những chú chim “bắt đầu vội vã”, chuẩn bị bay về phương nam tránh mùa đông giá lạnh. Không gian chớm thu hữu tình được điểm xuyết bằng những hình ảnh đặc trưng đậm nét cổ điển và hiện lên thật sinh động. Đặc biệt, với chi tiết đám mây “vắt nửa mình”, mùa thu xuất hiện trong thơ Hữu Thỉnh càng thi vị. “Có đám mây mùa hạ Vắt nửa mình sang thu.” Hình ảnh đám mây đã hiện lên thật đặc biệt dưới góc nhìn mới mẻ của nhà thơ Hữu Thỉnh. Nó bồng bềnh trôi trên nền trời xanh thẳm như chiếc khăn voan mà người thiếu nữ bỏ quên, vắt ngang giữa hai mùa. Trong khoảnh khắc giao mùa vốn trừu tượng, đám mây đã trở thành ranh giới mong manh. Mùa hạ chưa qua hết mà mùa thu đã sang, một sự giao thoa đặc biệt của tiết trời tạo nên tầng lớp không gian dịu nhẹ. Biện pháp nhân hóa “vắt nửa mình sang thu” đã thổi vào đám mây luồng sinh khí mới, khiến độc giả cảm nhận được sự biếng nhác mà thư thái của vạn vật khi tiết trời đang thay lớp áo thu vàng. Không xuất hiện những mảng màu rực rỡ hay đường nét sắc sảo, đám mây cứ thế lững lờ trôi giữa chênh vênh hai mùa. Sang thu không miêu tả dấu ấn đậm nét của mùa thu mà đi sâu khắc họa khoảnh khắc giao mùa. Hơn thế, theo nhà thơ Hữu Thỉnh, hình ảnh đám mây chỉ “vắt nửa mình” bởi nó còn lưu luyến hạ, nhớ nhung tuổi trẻ đầy sắc màu và khát vọng nhưng nó phải sang thu, chấp nhận những dang dở mà bản thân chưa thể thực hiện. “Mây mùa hạ thường chứa nhiều màu sắc, thậm chí đầy giông bão tựa hồ những ước mơ, khát khao, tuổi trẻ… Tuy nhiên, ước mơ và thực tế là hai thế giới luôn đối lập nhau… Đó giống như một chân lý và con người phải biết ý thức được một điều rằng không thể đạt được hết những ước vọng tốt đẹp của mình… Sự dang dở, sự mất mát là một hiện thực chúng ta buộc phải chấp nhận trong cuộc sống. Vì thế nên đám mây chỉ “vắt nửa mình sang thu” thôi. Nửa còn lại là ký ức.” – Những lời chia sẻ của nhà thơ Hữu Thỉnh Những biến chuyển của tiết trời trong Sang thu được nhà thơ Hữu Thỉnh thể hiện rõ nét hơn qua sự thay đổi trực tiếp của không gian và thiên nhiên tạo vật. “Vẫn còn bao nhiêu nắng Đã vơi dần cơn mưa Sấm cũng bớt bất ngờ.” Vẫn còn nắng, mưa và sấm của mùa hạ còn vương lại trong không gian nhưng nét đặc trưng ấy “đã vơi dần”, nhạt nhòa theo từng làn gió heo may mang hương thu về. Thu đến, thiên nhiên và lòng người như lắng lại theo từng bước chân chậm chạp của phút giây giao mùa. Nắng hạ nhạt dần, không còn gay gắt và cơn mưa rào cũng ít xối xả mà “vơi dần” trong buổi chớm thu. “Thơ viết về mùa thu sử dụng nhiều ước lệ. Dáng vẻ, thần thái mùa thu thường có nét tiêu sơ. Nét đẹp tiêu sơ ấy ta không thể bắt gặp ở “Sang thu”. Cảnh trong “Sang thu” đẹp. Một vẻ đẹp của sự duyên dáng, dịu dàng và trong sáng, không sơ xác, tiêu điều hay hiu quạnh.” Trong Đây mùa thu tới của nhà thơ Xuân Diệu, nếu đặc điểm báo hiệu mùa thu đến mang vẻ đẹp của sự rũ tàn khi “mùa thu cũng là mùa phai” với hình ảnh “sắc đỏ rũa màu xanh” thì Sang thu lại hoàn toàn trái ngược. Thiên nhiên của nhà thơ Hữu Thỉnh hiện lên dịu dàng mà đằm thắm, đượm lòng người cũng như cảnh vật. Vẻ đẹp ấy khiến độc giả “bâng khuâng về những gì đã qua và ngỡ ngàng, xao xuyến trước những gì đang tới”. Những triết lý sâu sắc được nhà thơ Hữu Thỉnh gửi gắm trong Sang thu Bài thơ Sang thu không chỉ đơn thuần là bức tranh miêu tả cảnh vật thiên nhiên trong thời khắc giao thoa giữa mùa hạ và mùa thu mà qua đó, người nghệ sĩ còn muốn gửi gắm tới độc những suy tư, chiêm nghiệm của riêng mình. “Sấm cũng bớt bất ngờ Trên hàng cây đứng tuổi.” Hình ảnh “sấm” và “hàng cây đứng tuổi” xuất hiện trong hai câu thơ là ẩn dụ về tác động qua lại giữa hai yếu tố ngoại cảnh – con người, những suy tư mà nhà thơ Hữu Thỉnh muốn gửi gắm. “Chủ thể bài thơ và cái kiêu hùng của mùa thu toát lên là ở hai câu thơ này.” “Hàng cây đứng tuổi” là hàng cây cổ thụ lớn tuổi, tượng trưng cho những con người đã đi qua tuổi trẻ, quãng thời gian đầy sắc màu rực rỡ, tràn đầy bao giấc mơ và khát vọng mà bước vào độ tuổi “xế chiều”. Với những người dày dặn kinh nghiệm sống tựa “hàng cây đứng tuổi”, thái độ khi đối mặt “sấm”, biến động và “giông gió” của cuộc đời đã trở nên điềm nhiên và nhẹ nhàng. Con người tuổi trung niên hiện lên qua hình ảnh ấy mang một vẻ đẹp sâu lắng, dịu dàng nhưng vẫn thật mạnh mẽ. “Sấm chớp” trong cuộc đời đã không khiến họ bị động mà tôi luyện nên thái độ chấp nhận, dám đương đầu. Bài thơ Sang thu chứa đựng nhiều chiêm nghiệm sâu sắc của tác giả Hữu Thỉnh Những suy tư đó của nhà thơ Hữu Thỉnh góp phần khiến Sang thu trở nên giàu ý nghĩa, chạm đến sợi dây rung động trong lòng mỗi người độc giả. Như Tố Hữu từng nói “Thơ đi từ chân trời của một người đến chân trời của tất cả”. Nét riêng độc đáo trong tác phẩm Sang thu Cũng giống những bài thơ khác viết về mùa thu, Sang thu mang trong mình “sự hoài cảm, luyến tiếc, bâng khuâng về những gì đã qua và ngỡ ngàng, xao xuyến trước những gì đang tới”. Chỉ khác là ở Sang thu, tuy vẻ ngoài là một bài thơ hiện đại nhưng mang đậm hơi thở cổ điển thường xuất hiện trong những tác phẩm thơ trung đại. Nó thấm đượm vẻ đẹp của những chuyển động tế vi, nhẹ nhàng và duyên dáng. ““Sang thu” mang một cốt cách riêng vừa cổ điển, vừa hiện đại… Chỉ cần một thứ hương cây mùa vụ, một cơn gió se se khẽ chạm vào thân cây đàn mẫn cảm của hồn thơ là tự nó rung lên thành nhạc thành lời… “Sang thu” ở một chừng mực nào đó đã đạt đến cái chân, cái ảo, những phẩm chất của thơ xưa vốn có.” Tuy viết về những biến chuyển của đất trời khi chớm thu bằng văn phong hiện đại nhưng Sang thu lại mang đến cho độc giả bao dư vị lắng đọng, nỗi niềm bâng khuâng trước khoảnh khắc chuyển biến của đất trời cũng như lòng người. Những nét mới lạ làm nên điểm độc đáo trong bài thơ Sang thu Hình ảnh xuất hiện trong tác phẩm như sương thu, gió, sông, chim và mây có tính ước lệ, một đặc trưng của thể loại thơ trung đại nhưng đã được thi nhân sử dụng sáng tạo qua cách sử dụng ngôn từ kết hợp cùng các biện pháp nghệ thuật. Việc làm mới thi liệu thơ, khiến cho những hình ảnh đó trở nên gợi cảm hơn, có hồn hơn đã làm cho tác phẩm vừa đượm hồn dân tộc vừa có vẻ rất riêng, rất mới lạ. Mạch vận động của không gian và thời gian trong bài thơ cũng là một điểm độc đáo được nhiều độc giả để ý. Lúc đầu là tín hiệu báo chớm thu, tiếp đến tác giả miêu tả cảnh đất trời chuyển mình và cuối cùng đi sâu vào những biến đổi âm thầm của tạo vật. Không gian vận động được khắc họa từ nhỏ hẹp lên cao rộng, từ không gian nơi làng quê yên bình vươn tới mây trời, sông nước mênh mông. Sự vận động trong tâm tưởng, từ ngoại cảnh vào chiều sâu tâm hồn cũng được nhà thơ khắc họa rõ nét. Bạch Dương - Ai từng đi qua cái trẻ trung của tình yêu đôi lứa cũng không khỏi ngỡ ngàng trước vị ngọt ngào, ấm áp của tình yêu lúc tuổi già đứng bóng, khi yêu thương đã hóa thành tình nghĩa. Nguyễn Duy mang cái tâm thế ấy khi ông viết "Dịu và nhẹ" - một bài thơ nghe như tiếng tâm tình gửi tới người tóc đã muối tiêu. Nhàm tai nghe rối tiếng ầm dọn tai ta lắng tiếng ầm thế gian Mùa xuân trở lại dịu dàng Hoa khe khẽ hé nhẹ nhàng hương bay nhẹ nhàng lộc cựa nách cây dịu dàng vương dải tím mây ngang chiều Nhẹ nhàng tiếng bóng xiêu xiêu em ngồi chải tóc muối tiêu dịu dàng má hồng về xứ hồng hoang tóc rơi mỗi sợi mỗi ngàn lau rơi Dịu dàng vang tiếng mắt cười bỏ qua sấm chớp một thời xa xăm bỏ qua nợ tháng nợ năm Chợt nghe giọt nước mắt lăn nhẹ nhàng Câu thơ đầu như một lời tự sự - làm lối mở để đi vào một thế giới dịu và nhẹ mà nhà thơ đã "lắng" được trong "tiếng thầm thế gian". Câu thơ tiếp mở ra một không gian mà thời gian đã tự nhiên chảy trôi vào trong đó "Mùa xuân trở lại dịu dàng". Thiên nhiên vẫn tuần hoàn, không phải một mùa xuân đầu tiên nhưng đây là cái khoảnh khắc xuân đọng lại để nghe tiếng sự sống tí tách đâm chồi Hoa khe khẽ hé nhẹ nhàng hương bay nhẹ nhàng lộc cựa nách cây dịu dàng vương dải tím mây ngang chiều Ba dòng thơ cắt ra từ một câu thơ, lại cứ quấn quýt vào nhau bởi cái lối lặp từ tràn từ dòng trên xuống dòng dưới "nhẹ nhàng hương bay", "nhẹ nhàng lộc cựa". Sự trở lại, cái bắt đầu của một mùa xuân nhu nhú trong những hương và lộc... Sức sống như lây lan, như truyền dẫn, như tỏa vào không gian. Nếu theo cái logic ấy, mạch thơ ấy, thì bỗng dưng, dòng thơ thứ ba như bất ngờ, bởi tự nhiên nó ngưng đọng dịu dàng vương dải tím mây ngang chiều "Vương" chứ không phải là đang trôi. "Tím mây" chứ không phải là mây tím. Câu thơ tám chữ đang xuôi trong âm điệu thanh bằng bất chợt vút cao lên giữa dòng bởi hai thanh trắc và lối đảo từ độc đáo. Cao độ và sức hút của câu thơ xoáy vào một màu tím - như là một nét đậm vẽ ngang qua nền trời. Đoạn thơ trở nên giàu giá trị tạo hình và rất đường nét. Cái dải mây ngang chiều ấy tựa như là khung, là viền của bức tranh mùa xuân tràn đầy hương sắc, nổi bật giữa thiên nhiên. Nhưng mà cái dáng điệu lững thững, ngưng nghỉ của dải mây màu tím ấy nghe ra như dáng hình tâm trạng, hay một chút vẩn lên trong tâm hồn thi nhân. Thật khó mà cắt nghĩa cho rạch ròi. Song, có lẽ đó là một sự chuyển giao, cái động đã nhường chỗ cho cái tĩnh. Sự rạo rực đã lắng lại trước những gì thâm trầm, thực sự dịu và rất nhẹ. Nhẹ nhàng tiếng bóng xiêu xiêu em ngồi chải tóc muối tiêu dịu dàng má hồng về xứ hồng hoang tóc rơi mỗi sợi mỗi ngàn lau rơi Nguyễn Duy thường dùng lục bát. Thơ mà đã lục bát thường không thoát ra ngoài cái giọng ân tình, ân nghĩa, yêu thương. Lục bát là cảm xúc nén vào trong câu lục để rồi tãi ra trong câu bát - nhẹ nhàng như nhịp thở. Thơ không đua chen được với văn xuôi ở sự giàu có các chi tiết, song một khi chi tiết đã đi vào thơ thì đó là những gì đã được chọn lọc nghiệt ngã nhất. "Tiếng bóng xiêu xiêu", "tóc muối tiêu" và "má hồng". Dân gian sâu sắc và ý nhị vô cùng khi hài hước trong ca dao Đàn ông nông nổi giếng khơi Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu Thơ yêu chồng và thương chồng nhiều; thơ yêu vợ và thương vợ chỉ thảng hoặc như cầu vồng sau mưa. Âu đấy cũng là cái sự mau nước mắt của đàn bà và cái quý giá của nước mắt đàn ông. Đành là thơ yêu chồng hay như thơ Xuân Quỳnh... thơ yêu vợ cũng nồng nàn và xúc động như thơ Tú Xương... và đến bây giờ là Nguyễn Duy. Trong thơ Nguyễn Duy còn ẩn chứa một nụ cười hóm hỉnh, đáng yêu. Bài thơ "Vợ ốm", nhà thơ viết Thông thường thượng giới rong chơi Trần gian choang choác sự đời tùy em ... Cha con chúa chổm loanh quanh Anh như nguyên thủ tanh bành quốc gia Việc thiên, việc địa, việc nhà Một mình anh vãi cả ba linh hồn Trở lại với buổi chiều mùa xuân, có người chồng ngồi ngắm vợ yêu chải tóc. Còn gì dịu dàng cho bằng hình ảnh người phụ nữ ngồi chải mái tóc dài. Nguyễn Duy đã "lạ hóa" cái cảm nhận dân gian quen thuộc ấy bằng một mái tóc muối tiêu. Suy cho cùng, cái lạ, cái xúc động không phải ở bản thân người phụ nữ mà ở trong cái nhìn của người đàn ông. Tóc xanh là tài sản độc quyền của một thời tuổi trẻ song mái tóc hai màu mới chứng tỏ được lòng thủy chung và tình yêu bền bỉ. Có một dòng chảy lạnh lùng của thời gian trong câu thơ vắt làm 4 dòng ấy. Thời gian đi qua màu hồng đôi má, đổ vào bóng dáng xiêu xiêu và nhuộm màu mái tóc. Mọi thứ đều biến đổi trong thời gian song có một thứ tình cảm vẫn nguyên sơ như những ngày xưa cũ, chỉ có điều giờ trở nên đằm thắm hơn, trong yêu thương có nỗi xót xa, cảm thông và chia sẻ tóc rơi mỗi sợi mỗi ngàn lau rơi Ý thơ tuôn ra theo điểm nhìn của cái tôi trữ tình. Cái nhìn không giấu nổi nỗi bất lực trước thời gian. Sự bất lực là có thực song niềm đau xót cũng rất đỗi chân thành. Yêu lắm và sẻ chia nhiều lắm thì nhà thơ mới có nhiều cung bậc tình cảm chất chứa đến như thế khi nhìn thấy bóng người vợ yêu phía bên kia dốc của cuộc đời. Vẫn còn đắm say với vẻ dịu dàng; vẫn đầy hóm hỉnh, nghịch ngợm với má hồng ký ức và đầy xót xa trước mỗi sợi tóc rơi. Tấm lòng của một người đàn ông bao dung và độ lượng; trìu mến và thủy chung. Thơ là "từ ngữ được tự do phô ra toàn bộ ruột gan, toàn bộ ý nghĩ và ám thị, như một trái cây chín muồi hoặc như một tên lửa nổ tung giữa bầu trời. Nhà thơ giải thoát cho chất liệu của mình" Octavio Paz. Có phải vì thế mà thơ nói được nhiều hơn cái ẩn chứa trong lời? Dịu dàng vang tiếng mắt cười bỏ qua sấm chớp một thời xa xăm bỏ qua nợ tháng nợ năm Dòng thời gian vẫn là sự ngoái lại quá khứ từ điểm nhìn hiện tại song dấu ấn thời gian đã nhạt dần sự khắc nghiệt của nó. Nguyễn Duy là người sáng tạo mạnh mẽ trong cấu trúc câu thơ lục bát. Mỗi câu thơ tách ra làm một đoạn, như là một quãng ngắt. Nó là những nhịp gấp gáp được nối liền bằng những khoảng lặng. Ngưng nghỉ để lắng vào trong cái nhẹ của đất trời và cái dịu của lòng người. Bài thơ lặp lại 4 lần từ "nhẹ nhàng" và 4 lần từ "dịu dàng". Xét về từ nguyên, "nhẹ nhàng" và "dịu dàng" đều diễn tả sự mềm mại, uyển chuyển. Song đi vào từng sắc thái, "dịu dàng" thiên về hình khối và tĩnh; "nhẹ nhàng" nghiêng về thanh âm và động. Có những câu thơ, nhà thơ chọn từ không thể thay thế như "nhẹ nhàng lộc cựa nách cây" và "em ngồi chải tóc muối tiêu dịu dàng". Nhưng cái hay của thơ không giới hạn ở sự chính xác. Có những sai lạc vẫn là thơ. Tại sao lại là "nhẹ nhàng tiếng bóng xiêu xiêu" và "dịu dàng vang tiếng mắt cười". "Bóng" là hình, "bóng xiêu xiêu" lại càng tượng hình. Nhưng "nhẹ nhàng tiếng bóng" thì rõ là âm thanh. Mắt có cười song không có mắt cười thành tiếng để nghe thấy "dịu dàng". Toàn bộ bí ẩn được giải mã bằng nghệ thuật lồng ghép hình và thanh vào trong câu thơ tạo nên sức gợi cảm sâu xa của hình ảnh. "Bóng xiêu xiêu" là bóng gầy, bóng héo hon thì âu tiếng bóng cũng khẽ khàng và nhẹ nhàng. Hình ảnh bỗng mang theo âm thanh. Đôi mắt biết cười trước chiều dài tháng năm đầy thử thách, sấm chớp gian lao thì ánh mắt ấy vọng về những âm thanh dịu dàng và yêu thương lắm. Đấy là tiếng được cảm nhận qua sự nhìn của thi nhân. Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều có những hình ảnh rất sáng tạo trong bài thơ "Về những trái cây đang chín..." rằng Tôi đi qua những cành, tôi đi qua những lá Ký ức đôi khi mắc lại cô đơn như một trái còi Những kỷ niệm buồn thực như một thứ quả lạc giữa mùa trái chín, dai dẳng mà không rụng, vướng vào cành, vào lá, vướng vào cả mùa sau. Ký ức trong bài thơ "Dịu và nhẹ" được cởi bỏ một cách nhẹ nhàng hơn bỏ qua sấm chớp một thời xa xăm bỏ qua nợ tháng nợ năm Chợt nghe giọt nước mắt lăn nhẹ nhàng Giọt nước mắt đã lăn qua "một thời sấm chớp", qua "nợ tháng nợ năm" bao giờ cũng trĩu nặng. Nhưng có lẽ nó được thấu suốt bởi tấm lòng bao dung, vị tha của người phụ nữ và sự vỗ về đầy yêu thương của người đàn ông nên mới nhẹ nhàng đến vậy. R. Tagore đã có những câu thơ đầy triết lý về niềm vui và nỗi đau Niềm vui mỏng mảnh như hạt sương Nó chết ngay trong lúc nó cười Nhưng sầu muộn thì vững vàng bền bỉ Hãy để cho tình yêu sầu muộn Bừng lên trong đôi mắt của em Chỉ có sự trải nghiệm mới thấu hiểu "giọt nước mắt lăn nhẹ nhàng" là giọt buồn hay vui. Có lẽ đó là hạnh phúc có ngấm vào cay đắng, có niềm vui xuyên qua nỗi buồn, có tình nghĩa đã khởi nguồn từ tình yêu. Dẫu có thế nào đi nữa thì đó vẫn là giọt nước mắt thanh lọc tâm hồn, đem đến tình yêu nhân ái, bao dung. Đọc lại câu thơ đầu trong sự liên kết với câu thơ cuối Nhàm tai nghe rối tiếng ầm dọn tai ta lắng tiếng thầm thế gian Và Chợt nghe giọt nước mắt lăn nhẹ nhàng người ta sẽ thấy bài thơ là cả một quá trình thức nhận. Từ cái tâm thế chủ động "dọn tai ta lắng tiếng thầm thế gian", qua sự sững sờ trước "tóc rơi mỗi sợi mỗi ngàn lau rơi", cho đến sự sẻ chia ấm áp đến ngỡ ngàng trước tiếng "nước mắt lăn", cấu trúc bài thơ đưa đến những cảm nhận sâu sắc, triết lý về những gì quý giá, vĩnh hằng trong cuộc sống. Trong cái ồ ạt của cuộc sống hiện đại, nếu không biết lắng nghe, người ta dễ vô tình đánh rơi những âm thanh "dịu và nhẹ" nhưng rất đỗi mến thương với con người. Đó là thơ của một người gửi cho một người nhưng cũng là thơ cho cả một thế hệ, cho cả tương lai của những tình yêu vừa chớm nở. "Dịu và nhẹ" như là một âm thanh - lạc vào giữa những ồn ào, gấp gáp nhưng sẽ còn đọng lại rất đằm và rất sâu trong những tâm hồn biết đón nhận và nâng niu. Những bài thơ về biển ngọt ngào và sâu lắng được chia sẻ nhiều trên mạng xã hội không khỏi khiến chúng ta xao xuyến lòng mình. Từ lâu, biển hay bờ cát, làn sóng xanh,… vẫn là chủ đề vô tận trong thơ ca của các thi nhân để nói về tình yêu cuộc sống. Đừng bỏ qua bài viết vô cùng hấp dẫn ngày hôm nay bạn nhé Dưới đây là những câu thơ về biển vô cùng lãng mạn và da diết chúng tôi tổng hợp và chọn lọc gửi đến độc giả. Mời các độc giả của chúng xem tham khảo và chia sẻ những vần thơ viết về biển về sóng vỗ để nói về tình yêu, cuộc sống ngay sau đây nhé Thơ về biển chiều Thơ về biển chiều mang theo một nỗi buồn man mác không nói nên lời. Biển vào lúc hoàng hôn buông xuống thật đẹp nhưng cũng thật buồn. Những bài thơ viết về biển lúc mặt trời lặn ở biển luôn mang đến cho chúng ta những cảm xúc thật khó tả. Cùng đọc và cảm nhận ngay sau đây bạn nhé. CHỈ YÊU MÌNH ANH Thơ Thanh Tâm Người thương hỡi giữa biển trời rộng lớn Sóng ngập tràn xô bờ cát mênh mông Nhưng nơi em chỉ có một bóng hồng Là anh đó chất chồng bao nhung nhớ Chỉ anh đến làm tim em lầm lỡ Xuyến xao lòng chợt nức nở yêu đương Mỗi khi xa thấy nhớ lắm vấn vương Dâng xúc cảm canh trường hoài thao thức Dấu yêu hỡi xin anh đừng có bực Hãy nhẹ nhàng chớ tức những hư vô Bởi có khi họ chỉ tạo xô bồ Cho vui vẻ đời tô thêm sắc thắm Bạn lòng hỡi xa cách còn thăm thẳm Nhưng tình này hứa gửi gắm mình anh Mọi tin yêu nàng chỉ để trao giành Cho người mãi không mong manh dễ vỡ . Thầm ao ước em sẽ luôn được ở Ở trong đời trong những giấc mơ anh Nắm tay nhau bước tiếp hết mộng lành Tròn hạnh phúc ngày xanh thêm dịu ngọt . BIỂN GỌI Thơ Oải Hương Em về đây nghe sóng Sóng hát lời yêu thương Vỗ về bờ cát trắng Bình yên đón triều cường Em về đây nghe gió Dệt trăm ngàn nhớ nhung Nụ hôn ươm vàng nắng Ngọt trao giấc mơ hường Em về giữa chiều buông Thì thầm lời biến gọi Bao niềm riêng người hỡi Gửi con sóng đầy vơi. BIỂN & SÓNG TÌNH ANH .. Thơ Nguyễn Ngọc Thủy Hằng Này sóng ơi..ta dạo biển cùng anh Hàng phi lao trong lành làn gió mới Phượng hồng kia cũng gật chào bước tới Kết vần thơ..với duyên nợ giao hòa Em về đây cùng biển hát lời ca Rì rào sóng nhưng mặn mà êm ái Hẹn với biển hạ này em trở lại… Giữa mênh mông tiếng sóng mãi vỗ bờ Hằng trở về tìm họa lại vần thơ.. Lâu đài cát hồn mơ về biển mặn Đêm bãi biển nhìn bốn bề quạnh vắng Nhớ nụ hôn thầm lặng quá ngọt ngào Sóng triều ơi..có ôm nỗi khát khao Dù bộn bề nghĩ về nhau vẫn nhớ Biển trào dâng hòa vào dòng hơi thở Tiếng ve ngân trên lối nhỏ đợi chờ Biển đêm này ôm trọn vầng trăng mơ Em nhớ lắm câu thơ chiều hạ nắng Hồn buâng khuâng giữa khung trời lạnh vắng Cùng vòng tay nơi biển mặn hôm nào.. 2. ĐÔI MẮT BIỂN Tác giả Huỳnh Minh Nhật Tôi đã nhìn thật sâu trong mắt biển Một thoáng cười như một thoáng bình yên Nhưng thẳm sâu là nỗi buồn dậy sóng Sóng xa khơi tít tắp vỗ mạn thuyền Tôi đã thấy hạt lệ mặn bờ môi Rơi trong lòng con tim nhỏ em tôi Như mùi muối nồng nàn đêm khuya lạnh Em giấu chi một thuở đã xa rồi Tôi đã nhìn vào em, đôi mắt biển Và thấy mình chìm đắm giữa đại dương Đã bao ngày tôi giá buốt hơi sương Sóng êm ái, cứ ngỡ lòng biển nhẹ Lời xin lỗi, gửi dùm tôi, gió nhé! Cuốn dùm tôi niềm nỗi của riêng em Để giọt sầu thôi ướt gối bao đêm Để tình xưa trôi dạt miền dĩ vãng… HỒN BIỂN Tác giả Huỳnh Minh Nhật Đêm lạnh lẽo nằm nghe biển động Phía khơi xa sóng dậy bạc đầu Ta mơ màng sương mờ ảo mộng Kiếm tìm gì một cánh hải âu? Bờ cát trắng phơi mình ẩm ướt Tắm lòng trăng mây gió phủ phê Biển vỡ òa mối tình say khướt Dạt dào hương mặn đắng thỏa thuê Câu tạ từ hãy còn bối rối Hà cớ gì gắng phải quên đi? Biển bình yên lòng ôm bão nổi Chút yêu đương đau đớn là gì? Biển gợi nhớ chuyện tình ngày cũ Biệt ly chừ Tôn nữ đi mô? Chân ta bước dặm trường mỏi rũ Đưa hồn vào một cõi hư vô! BIỂN ĐỢI CHỜ Tác giả Phú Sĩ Anh có về nơi ấy biển chờ mong Cùng em nghe vỗ về trong tiếng sóng Anh sẽ thấy biển mỏi mòn trông ngóng Bến đợi chờ năm tháng bóng người xa Anh có về nghe biển hát tình ca Khúc hoài mơ thiết tha hòa thương nhớ Biển thương lắm thuyền ra khơi cách trở Chuyến hành trình còn nợ mãi tình quê Anh có về nghe lòng biển xuyến xao Tận sâu thẳm dạt dào bao mong đợi Những chân tình nơi đây còn nhắn gởi Bước người xa vời vợi hãy đừng quên Anh có về nhìn biển hát mông mênh Dẫu bão nổi gập ghềnh cơn giông tố Biển vẫn thế ngàn đời miên man vỗ Tiếng ân tình thắm nở phải không anh! ĐỪNG TRÁCH BIỂN NHÉ ANH Thơ Phú Sĩ Đừng trách biển vì sao không nổi sóng Nắng nhạt nhòa buồn vọng nỗi đơn côi Bởi trùng khơi bến đợi đã xa rồi Biển đau lắm ôm nỗi lòng sầu mãi Đừng trách biển sao phai rồi thương nhớ Hàng phi lao réo vỡ tiếng xác xơ Bờ cát xưa in dấu mối tình chờ Như tình mình vẫn thờ ơ tĩnh lặng Chỉ có biển hiểu lòng em sầu lắng Đón chờ anh trống vắng lúc chiều trôi Đếm cô đơn trong thương nhớ bồi hồi Thương nhớ ai em ngày mong đêm đợi Biển chơi vơi sầu theo câu tình lỡ Bởi thương em con sóng thủy triều vơi Đêm cô đơn biển chạnh lòng than thở Vỗ về em đêm thao thức đợi chờ Đừng trách biển đã yêu là thương nhớ Dẫu cuộc tình chẳng đẹp mãi như mơ Bởi tình yêu khi ta đã đợi chờ Đời biển lặng hãy thôi đừng nức nở… Thơ về mây và biển Những bài thơ về biển và mây và được chia sẻ rầm rộn trên mạng xã hội bởi sự lãng mạng và ngọt ngào, đặc biệt là những bạn trẻ đang chìm đắm trong tình yêu. Biển và mây đều bao la à rộng lớn, như tình anh và cả tình em. Hay cùng chúng tôi đọc để cảm nhân nhé “ Biển rộng lớn lắm, còn em thì nhỏ bé. Nhưng người ta lại thích chọn ôm những cái lớn lao hơn, là do lòng người tham lam, hay do em không đủ rộng ? “ “ Sự hiểu biết của con người là vô cùng nhỏ bé, nó chỉ bằng một hòn đảo nhỏ giữa đại dương. Vì thế, đừng tỏ ra cao ngạo cho rằng ta đây là thông minh “ “ Đứng trên biển mình mới nhận ra, mình chỉ cao hơn biển, nhưng không sâu bằng biển. Đời người cũng đừng tỏ ra cao ngạo, vì chiều cao của nhận thức đôi lúc không tỷ lệ thuận với tâm hồn “ “ Nếu muốn tìm câu trả lời, hãy ra biển. Đáp lại bạn, biển sẽ im lặng. Bạn biết vì sao không? Vì câu trả lời đã nằm sẵn bên trong bạn rồi, quan trọng là bạn có chịu lắng nghe nó hay không thôi “ “ Đến biển, hãy cố gắng thả lỏng và để những tâm tư trôi ra xa. Đừng gắng giữ lại những thứ không nên giữ, bạn cũng không muốn một nơi tuyệt đẹp như vậy trở nên đau lòng, đúng không?” “ Những điều chúng ta làm chỉ là một giọt nước trong đại dương. Nhưng đại dương được tạo bởi những giọt nước. “ “ Lòng người cũng như sóng biển, lúc nào cũng dạt dào hoặc cuộn lớn, chỉ lặng im trước khi bắt đầu một cơn sóng thần. “ “ Có một thời biển và sóng yêu nhau, người ta bảo biển mãi là người tình của sóng. Sóng ôm những hạt cát thơ mộng, biển to lớn ôm trọn sóng vào lòng. “ “ Những người ở làng chài biết biển nguy hiểm thế nào, nhưng nguy hiểm của biển chưa bao giờ khiến họ chùn bước. “ “ Nếu muối biển mà nhạt đi, thì lấy gì muối cho nó mặn lại ?” “ Trong một giọt nước có thể tìm thấy tất cả bí mật của đại dương. “ “ Bạn không thể ngăn lại những con sóng, nhưng bạn có thể học được cách lướt đi nó “ Stt thơ về biển Ngoài những bài thơ vè biển thì những stt về biển cũng rất được lòng các bạn đọc. Stt về biển là sự trải lòng của những bạn trẻ đứng trước biển lớn và bao kỷ niệm ùa về. Đến với biển, chúng ta có thể thoải mái thả hồn theo làn sóng vô. Hãy để những stt về biển giúp bạn giãi bày tâm tư nhé – Có một thời biển và sóng yêu nhau. Người ta bảo biển là mối tình đầu của sóng. Sóng vỗ về ôm bờ cát trưa nóng bỏng. Biển dạt dào hát mãi khúc tình ca. – Có em, anh có người trong mộng. Biển khát thời gian đã qua rồi. Sóng chẳng bạc đầu, trăng chẳng lặn. Thủy triều khao khát mãi không thôi. – Đứng trước biển trầm lắng mọi bài ca. Em chẳng dám cô đơn cùng nỗi nhớ. Sợ biển hờn trách tình yêu dang dở Rồi có đứa thất tình tìm tới biển làm thơ. – Nếu không được về với biển. Em chẳng mơ thành dòng sông. Những con sóng phủ lên bờ bãi. Ồn ào mà trống trải mênh mông. – Sóng bạc đầu từ đó phải không anh? Còn ngàn năm biển xanh vẫn huyền bí? Không đâu em biển chẳng hề chung thủy. Dẫu bạc đầu sóng vẫn mãi thủy chung. – Trả lại biển! Trả lại em cho biển! Anh mang theo một chút mặn này. Để mỗi lúc vết thương thức dậy. Anh rót vào trong đó xót và cay! – Bao nhiêu nước biển mặn rồi. Lẽ gì nước mắt trong đời mặn hơn? – Anh vẫn biết tình em và tình biển. Trong như gương và tha thiết rất nhiều. Anh đi giữa hai mối tình tuyệt diệu. Tuổi xuân mình trời đất cũng xôn xao. – Chiều vắng anh em một mình ra biển Lặng yên nghe tiếng sóng vỗ lời buồn Bỗng dưng em nhớ lời anh đã hỏi “Biển chờ người, hay người chờ biển hả em?” – Sóng vỗ về ôm bờ cát trưa nóng bỏng. Biển dạt dào hát mãi khúc tình ca. – Đôi mắt em hay là đôi mắt biển Biển màu xanh và mắt cũng màu xanh. – Anh vẫn biết tình em và tình biển Trong như gương và tha thiết rất nhiều Anh đi giữa hai mối tình tuyệt diệu Tuổi xuân mình trời đất cũng xôn xao. – Dòng sông em bắt đầu từ anh. Cũng là nơi bắt đầu nỗi nhớ. Sông mải miết tìm về nơi gặp gỡ. Nơi sông và biển giao hòa. – Biển có thể giấu nỗi buồn của biển. Nhưng làm sao sóng giấu nổi lòng mình. Em như cánh buồn căng gió. Anh làm gì để giấu nỗi lòng anh? – Dù khi biển tím chiều hoang dại. Bão tố thời gian đổ trắng trời. Biển khát trong anh ngàn con sóng. Vẫn vỗ đêm ngày đến em thôi – Đứng một mình trước biển anh ơi! Biết nói gì với ngàn con sóng vỗ. Trời bao la thênh thang nhiều nỗi nhớ. Và em biết kể thế nào cho cát trắng cảm thông. – Biển dịu dàng, biển bỏ quên dịu êm. Mà xôn xao trước tình em nóng bỏng. Nhớ dáng người ở bên kia đại dương sâu rộng. Không biết giờ này có đứng trước biển… nhớ em. – Sóng bạc đầu từ đó phải không anh? Còn ngàn năm biển xanh vẫn huyền bí? Không đâu em biển chẳng hề chung thủy. Dẫu bạc đầu sóng vẫn mãi thủy chung. – Trả lại biển! Trả lại em cho biển Anh mang theo một chút mặn này. Để mỗi lúc vết thương thức dậy. Anh rót vào trong đó xót và cay! – Đứng một mình trước biển anh ơi! Biết nói gì với ngàn con sóng vỗ. Trời bao la thênh thang nhiều nỗi nhớ. Và em biết kể thế nào cho cát trắng cảm thông. – Biển dịu dàng, biển bỏ quên dịu êm. Mà xôn xao trước tình em nóng bỏng. Nhớ dáng người ở bên kia đại dương sâu rộng. Không biết giờ này có đứng trước biển… nhớ em. -Biển rộng chi mà trống trơn rợn mắt. Tôi không em như biển không bờ. Sóng úp mặt vặn mình đứt vỡ. Em không về thương tôi trăng lên. – Không gió thổi, biển làm gì có sóng. Không có em, anh đơn lẻ trên đời. Vành trăng kia dẫu vàng rực giữa trời. Sóng lúc trắng, lúc thẫm xanh màu ngọc. – Dữ dội và dịu êm. Ồn ào và lặng lẽ. – Một mình em đứng trước biển chơi vơi, gió bấc lùa giữa bầu trời lạnh giá. Nhớ thương ai mà con tim hóa đá, có nỗi buồn nhuộm tím cả hoàng hôn. – Nắng chiều khuất cuối chân mây, mình em lẻ bước nơi này đợi anh. Rì rào tiếng sóng biển xanh, sóng xô nỗi nhớ về anh càng nhiều. – Có người hẹn tôi cuối phương trời, biển xưa lắng nghe trắng xóa nỗi niềm, biển không lên tiếng. – Một mình em đứng trước biển chiều đông, sóng dịu êm mà trong lòng bão tố. Không có anh biển nhạt nhòa nắng gió. – Về đi nhé với biển rộng mênh mông, có bờ cát có tấm lòng em đó. Trái tim em đã bao lần muốn ngỏ, lời yêu anh thêm chan chứa ngọt ngào. Trên đây là những bài thơ về biển hay nhất, ý nghĩa nhất được chúng tôi tổng hợp và chọn lọc gửi đến các độc giả, hi vọng với những vần thơ viết về biển cả mênh mông trên đã mang đến cho các bạn những giây phút thư giãn. Chúc các bạn vui vẻ và hạnh phúc. Có thể bạn đang quan tâm Thơ hay Liên hệ đặt quảng cáo Có Zalo Giới thiệu Liên hệ Chính sách bảo mật Chính sách quyền riêng tư nơi để bạn tìm thấy những câu nói hay, status hay, danh ngôn hay, lời chúc hay kèm những câu caption thả thính hài hước để chia sẻ lên mạng xã hội. Name Vài Thứ Hay Ho Website Phone 0979107410 Address 49 đường Trần Hưng Đạo, Phường Đội Cung, Thành phố Vinh, Tỉnh Nghệ An Gmail vaithuhayhocom Tìm kiếm Stt hay Stt hay về tình yêu Lời chúc hay Câu nói hay Châm ngôn hay Stt hài hước Stt vui Thơ hay Cap hay Cap thả thính Stt thả thính Thơ thả thính Hình ảnh đẹp Ảnh nền đẹp Hình nền đẹp

thơ dịu dàng và nhẹ nhàng